Thứ Tư, ngày 21 tháng 5 năm 2014

PHÚ HÀ CỬU TÁN - CHỮA KHỎI VIÊM LOÉT DẠ DÀY VÀ TÁ TRÀNG TRONG 9 NGÀY

PHÚ HÀ CỬU TÁN - CHỮA KHỎI VIÊM LOÉT DẠ DÀY VÀ TÁ TRÀNG TRONG 9 NGÀY

Picture
Picture
Đại cương về bệnh viêm loét dạ dày và hành tá tràng >>

Phú Hà Cửu Tán

Chữa khỏi viêm loét dạ dày và tá tràng bằng một liều duy nhất trong 9 ngày
  • Chữa được viêm loét dạ dày, tá tràng, viêm ruột và các các viêm nhiễm khác của đường tiêu hóa (ví dụ: viêm loét thực quản, viêm ruột non, viêm đại tràng, viêm trực tràng) bán cấp tính hoặc mạn tính.
  • Thời gian chữa khỏi hẳn bệnh rất ngắn, chỉ trong 9 ngày với một liều duy nhất. Bệnh khỏi hoàn toàn và không bị tái phát. 
  • Thuốc tương đối dễ uống vì các vị đã được tán nhỏ như bột tam thất, mỗi ngày dùng 2 gói nhỏ, mỗi gói chỉ 5g hòa vào nước ấm.
  • Thuốc chỉ uống một loại và có nhiều tác dụng trong cùng một gói thuốc: Trung hòa kiềm toan, điều chỉnh dịch vị, giảm đau, diệt khuẩn, chống viêm loét, đặc biệt không bị loạn khuẩn ruột trong khi dùng thuốc. Trong khi đó phương pháp điều trị tây y cần dùng nhiều thứ thuốc uống cùng một lúc (khoảng 8 loại), ví dụ kháng sinh diệt khuẩn (2-3 loại), trung hòa kiềm toan (1 loại), giảm đau (1 loại), chống tăng tiết dịch vị (1 loại), băng vết loét (1 loại), an thần (1 loại) và vitamin.
  • Kiện tỳ dưỡng vị (làm khỏe mạnh bộ máy tiêu hóa)

Tìm hiểu thêm TẠI ĐÂY.

Tải về hướng dẫn chi tiết TẠI ĐÂY (PDF, 800KB).

BÌNH THUỐC PHÚ HÀ THIÊN QUÝ (15L)

BÌNH THUỐC PHÚ HÀ THIÊN QUÝ (15L)

Phú Hà Thiên Quý
Để tạo thuận tiện cho các khách hàng có thể dùng ngay được Thuốc Phú Hà Thiên Quý mà không phải mất thời gian ngâm Thiên Quý Thang với rượu và chắt ra cốt thuốc, Đông dược Phú Hà xin giới thiệu sản phẩm Bình thuốc Phú Hà Thiên Quý (gọi tắt là Bình Thiên Quý) với dung tích 15L. Bình đựng thuốc Phú Hà Thiên Quý có nắp kín, có quai xách, đảm bảo được chất lượng thuốc khi để lâu và giúp thuốc ngấm tốt nhất. Xem thêm >>

CHAI THUỐC PHÚ HÀ THIÊN QUÝ (750ML & 1000ML)

Phú Hà Thiên Quý
Chai thuốc Thiên Quý hợp kim nhôm
Để tạo thuận tiện cho các khách hàng có thể dùng ngay được Thuốc Phú Hà Thiên Quý mà không phải mất thời gian ngâm Thiên Quý Thang với rượu và chắt ra cốt thuốc, Đông dược Phú Hà xin giới thiệu sản phẩm Chai thuốc Phú Hà Thiên Quý (gọi tắt là Thuốc Thiên Quý) với dung tích 750ml và 1L. Cốt thuốc Phú Hà Thiên Quý được đựng trong chai hợp kim có gioăng kín và quai xách, rất thuận tiện để sử dụng hàng ngày. Lượng thuốc đủ để dùng trong 1 tháng.

Xem thêm >>

PHÚ HÀ THIÊN QUÝ THANG - MÓN QUÀ SỨC KHỎE QUÝ


Phú Hà Thiên Quý Thang
Phú Hà Thiên Quý Thang
Phú Hà Thiên Quý Thang
Phú Hà Thiên Quý thang là bài thuốc quý được dùng để tăng cường sức khỏe nam giới, làm đen tóc, chữa suy nhược. Đây là một món quà sức khỏe cho chính mình và những người yêu quý.

Công dụng: 

Bổ toàn thân, làm tăng ham muốn, sinh tinh, bế tinh, cường dương, bổ thận, tráng dương, tư âm, ích khí, dưỡng huyết, cường gân, kiện cốt; chữa suy nhược, di tinh, mộng tinh, hoạt tinh, đau lưng, mỏi gối, ù tai, mắt hoa, chóng mặt, mệt mỏi, kém ăn, mất ngủ, làm đen râu tóc, tăng cường sức khỏe, phòng và chống stress do áp lực công việc quá nặng… đặc trị “yếu sinh lý”.

Uống khoảng 1 tuần sẽ thấy tác dụng. Dùng liên tục trên 1 tháng sẽ có tác dụng rất diệu kỳ.

Thứ Ba, ngày 29 tháng 10 năm 2013

Theo DisplaySearch: Sản lượng Tablet từ nay tới 2017 được dự báo giảm

Dự báo tổng sản lượng xuất xưởng của tablet toàn cầu sẽ so với dự báo trước đây do một số kế hoạch ngắn hạn giảm. Theo DisplaySearch, lượng tablet vẫn được kỳ vọng tăng trưởng 30% hàng năm nhưng con số giữa 2013 tới 2017 được điều chỉnh về mức tăng trung bình 9% mỗi năm. Nguyên nhân chính của việc này là do việc sản xuất các tablet vô danh (white-box) của Trung Quốc đang bị giảm do cung đã vượt quá cầu.

Mặc dù có các vấn đề xảy ra tại Trung Quốc, phần lớn các tăng trưởng trong tương lai cho sản lượng tablet sẽ tới từ Trung Quốc và khu vực Châu Á Thái Bình Dương. Khu vực này sẽ chiếm gần 50% tổng sản lượng tablet toàn cầu tính tới năm 2015, tăng ở mức gần 60% vào năm 2017. Nếu so với Bắc Mỹ và khu vực Châu Âu và Trung Đông thì sản lượng của khu vực này sẽ giảm từ mức 50% ở năm 2013 xuống còn 36% trong năm 2017.

Tổng lượng tablet xuất xưởng sẽ vào khoảng 225 triệu chiếc trong năm 2013, chiếm tới gần 60% toàn thị trường máy tính xách tay. Notebook truyền thống đã từng có thời kỳ thống trị, giờ được dự báo giảm xuống còn 160 triệu chiếc, chiếm chỉ 36% toàn thị trường máy tính xách tay nói chung. Các máy xách tay siêu mỏng sẽ dự kiến đạt con số 19 triệu chiếc và chiếm khoảng 4%, cũng theo DisplaySearch cho biết.

Tới năm 2017, lượng tablet xuất xưởng sẽ đạt con số 534 triệu chiếc, chiếm 76% tổng các loại máy tính xách tay. Máy xách tay siêu mỏng sẽ chiếm khoảng 7% tương đương 50 triệu chiếc. Trong khi đó máy tính xách tay truyền thống chỉ còn dưới 112 triệu chiếc và đạt 16% thị phần.

Tablet sẽ tăng trưởng mạnh và chiếm thị phần của MTXT truyền thống ở các nước đang phát triển nơi mà tốc độ phổ biến của PC còn thấp. Sẽ xảy ra cuộc chiến về tăng trưởng sản lượng PC ở các nước như Indo và Thái mà trong đó tablet giá rẻ sẽ là sự thay thế mạnh mẽ cho các sản phẩm MTXT truyền thống.

Giá trung bình của tablet đã giảm từ 285$ trong năm 2013 xuống dưới 240$ trong năm 2017 mà trong 50% sản lượng sẽ là các tablet có giá dưới 100$. Các hãng lớn sẽ tung ra nhiều loại tablet giá rẻ để cạnh tranh trực diện với các công ty sản xuất tablet không tên trong phân khúc thấp.

Trong khi đó đối với NB truyền thống, các hãng sẽ tập trung vào lợi nhuận và tăng giá trung bình từ 699$ trong năm 2013 lên thành 766$ trong năm 2017.

GiaoThong, theo digitimes.com

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 10 năm 2013

Bàn về đạo đức của người thầy thuốc - BS Nguyễn Đức Kiệt

Đông dược Phú Hà - Đạo đức nói chung, đạo đức của người thầy thuốc (y đức) nói riêng là một phạm trù khá rộng. Ở đây chúng tôi chỉ muốn bàn đến một khía cạnh của vấn đề là: Thế nào là người thầy thuốc có đạo đức? Tôi rất nhất trí với ý kiến của một số độc giả: người thầy thuốc có đạo đức là người có cái đầu thông minh, đôi bàn tay khéo léo và một trái tim nhân hậu.

Có người đặt câu hỏi: Tại sao nói đến đạo đức lại nói đến "cái đầu thông minh"? Thông minh hay không thì có ảnh hưởng gì đến đạo đức? Vâng có thể thông minh không ảnh hưởng đến đạo đức, nhưng đây là đạo đức nói chung, còn đạo đức của người thầy thuốc thì quả là rất cần đến cái đầu thông minh. 

Bởi vì con người là sản phẩm tuyệt vời của thiên nhiên. Cơ thể con người được cấu tạo bởi những "hệ" có những chức năng chuyên biệt, như hệ cơ, xương, khớp... và những bộ máy rất hoàn chỉnh như tuần hoàn, hô hấp, tiêu hoá, sinh dục - tiết niệu... Nhưng tất cả những hệ, những bộ máy ấy lại được điều khiển thống nhất bởi thần kinh trung ương. Cơ thể còn có một ưu điểm tuyệt vời nữa là cân bằng tự điều chỉnh. Chỉ khi cơ thể đã mất khả năng tự điều chỉnh thì bệnh mới biểu hiện. Công việc của người thầy thuốc khi chữa bệnh là tìm cách để điều chỉnh lại cân bằng của cơ thể. Để chẩn đoán một bệnh, đòi hỏi người bác sĩ không chỉ thuộc giải phẫu, sinh lý (các môn y học cơ sở) giỏi về bệnh học (các môn y học lâm sàng) mà còn phải tinh thông khoa học xã hội để có nghệ thuật giao tiếp, biết khai thác để tìm ra sự thật của nguyên nhân gây bệnh. Rồi khi giả thiết được nêu lên, người bác sĩ phải cho thăm dò bằng máy móc, xét nghiệm để chứng minh các giả thiết của mình. Người bác sĩ phải nhớ hàng trăm hằng số sinh lý, bệnh lý của con người, đọc được các kết quả cận lâm sàng như điện tim, siêu âm, phim chụp X quang, phim chụp cắt lớp... Chẩn đoán để tìm ra căn bệnh và nguyên nhân gây bệnh là một điều hết sức khó khăn. Nhưng chẩn đoán được bệnh chưa đủ mà phải có phương pháp điều trị đúng đắn và thích hợp, nghĩa là có phương pháp chữa đúng với từng căn bệnh và đỗi với mỗi con người. Chỉ cần một sơ suất nhỏ là "sai một ly đi một dặm". 

Sinh thời, GS Đặng Văn Chung, một thầy thuốc trùm về nội khoa của Việt Nam, đã nói: Muốn chữa được bệnh, người thầy thuốc phải có 3 điều biết là biết người, biết bệnh, biết thuốc. Trên thực tế, không có người chung chung mà mỗi con người là một cá thể riếng biệt. Bởi vì trẻ em khác người lớn, đàn ông khác đàn bà, người già khác người trẻ, mà ngay cả phụ nữ cũng khác nhau khi bình thường, lúc hành kinh, khi chửa đẻ, lúc đang cho con bú…

Căn bệnh cũng không phải giống nhau: Thời kỳ ủ bệnh khác với thời kỳ khởi phát, cũng không giống thời kỳ toàn phát hay khi bệnh lui và giai đoạn cuối. Thí dụ nhân dân ta có thói quen khi bị cảm sốt thì cho xông lá thơm. Nhưng xông chỉ được phép thực hiện vào thời kỳ mới bị bệnh, nghĩa là khi bệnh mới phạm vào “biểu”, còn khi bệnh đã “nhập lý” mà lại xông thì sẽ gây trụy tim mạch, rất nguy hiểm. 

Thuốc lại càng phức tạp. Biết thuốc là phải biết tên gốc của thuốc với hàng trăm loại biệt dược khác nhau, biết tác dụng chính, tác dụng phụ, biết các thưốc tương kỵ, hiệp đồng, đối kháng, biết dạng bào chế, biết uống vào lúc nào, biết liều lượng ra sao… Thí dụ Clorocid để chữa thương hàn thì ai cũng biết, nhưng nếu bệnh nặng mà lại cho liều cao thì vi khuẩn sẽ chết nhiều, cũng có nghĩa là lượng độc tố của vi khuẩn cũng được tiết ra nhiều, sẽ gây ngộ độc làm bệnh nhân suy tim cấp, rất nguy hiểm. Hay thuốc muối Na Bicarbonat chữa đau dạ dày thì ai cũng biết. Nhưng uống ít lúc đói thì dùng để chữa bệnh thiểu toan, (chứng ít dịch vị, để kích thích tiết dịch vị), uống nhiều lúc no để chữa bệnh thừa dịch vị, dùng để trung hòa a-xít trong dạ dày.

Cho nên, đạo đức trong chăm sóc sức khoẻ, xét đến cùng là phải làm cho người bệnh khoẻ lên. Chắc các bạn cũng nghĩ như chúng tôi, không ai lại phó thác tính mạng của mình hoặc người thân của mình cho một bác sĩ có trình độ chuyên môn tồi. Vì vậy người thầy thuốc có đạo đức phải là người có cái đầu thông minh, là hoàn toàn đúng.

Chắc các bạn nói: "Đành rằng đạo đức của người thầy thuốc là phải có có cái đầu thông minh, nhưng cần gì phải có bàn tay khéo léo". Liệu có thật thế không? Tôi còn nhớ hồi tôi mới ra trường khi khâu tầng sinh môn rách cho một sản phụ trẻ, do không khéo tay nên sau đó tầng sinh môn đã không liền. Đó chỉ là một thủ thuật nhỏ đối với người thầy thuốc và những sai sót như vậy không phải là ít. Nhưng đối với người mẹ trẻ đó là một sự bất hạnh lớn, vì chị ta sẽ phải mang một khuyết tật suốt đời. Tuy rằng ở nơi kín đáo, nhưng ai dám bảo rằng tổn thương đó không quan trọng với một con người? Lại một lần khác khi đứa con trai duy nhất của tôi bị mất nước nặng do bị tiêu chảy, tôi đã chọc nát cả mạch máu của đứa con thân yêu mà không truyền được dịch, cuối cùng phải nhờ đến một bác y tá già, bác chỉ đâm kim một lần là được, giá như tay nghề của tôi tốt hơn thì người sản phụ đã không phải khổ sở suốt đời, một nỗi khổ không dám thổ lộ với ai, và đứa con của tôi cũng không phải đau đớn vì nhiều mạch máu đều bị chọc nát? Như vậy người thầy thuốc không thể là người "khéo con mắt vụng hai bàn tay" mà phải hết sức khéo léo và thành thạo trong từng động tác. Chắc mọi người sẽ không lấy làm ngạc nhiên, vì khi học xong trong trường y, các bác sĩ tương lai phải tập khâu vá, tập móc, tập thêu, tập buộc chỉ cho thật thuần thục. Đó là những động tác đòi hỏi sự chính xác, sự khéo léo và lòng kiên trì. Rõ ràng một người thầy thuốc muốn có đạo đức không thể không có đôi bàn tay khéo léo. Đây là chưa kể những nhà ngoại khoa, sự thiếu chính xác một chút của họ có thể gây những hậu quả nghiêm trọng thậm chí nguy hiểm đến tính mạng của người bệnh.

Riêng tiêu chuẩn "người thầy thuốc có đạo đức là người có trái tim nhân hậu" có lẽ không ai không thống nhất. Nhưng thế nào là trái tim nhân hậu?Theo chúng tôi có lẽ trái tim nhân hậu ở đây là trái tim của người mẹ hiền. Chỉ có người mẹ hiền mới biết phải làm gì, làm như thế nào với đứa con thân yêu của mình. Người thầy thuốc cũng vậy. Người thầy thuốc có đạo đức là người biết đặt địa vị của mình vào địa vị người bệnh, mình làm gì làm như thế nào cho chính mình thì cũng làm như vậy cho bệnh nhân, tôi chỉ đơn cử ra đây một thí dụ: có một bệnh nhân rất nguy kịch nếu chuyển đi chắc chắn 100% sẽ chết, nhưng để lại làm hết sức mình thì chỉ có 10% hy vọng. Vậy người thầy thuốc sẽ phải làm gì? Ở đây có hai cách xử lý: nếu chuyển đi, ông ta sẽ không bị ai khiển trách, vì ông ta làm thế là rất phải, bệnh quá khả năng thì chuyển lên tuyến trên. Người bệnh chết là do bệnh quá nặng! Còn nếu để lại xử lý thì dù có khỏi, ông ta cũng chẳng được ai khen, mà tỷ lệ thành công chỉ có 10%. Nhưng nếu không thành công thì ông ta sẽ bị mọi người chê trách và lên án, mà tỷ lệ không thành công lại tới 90%. Nếu vào địa vị bạn bạn sẽ chọn cách nào? Để có cách trả lời đúng ta hãy đặt địa vị đó vào một người mẹ. Không một người mẹ nào biết còn 10% hy vọng đối với con mình mà lại không làm đến cùng. Bà ta sẽ không để ý đến ai khen chê, miễn con mình được cứu sống. Vậy thì người bác sĩ có trái tim nhân hậu phải là người hành động như người mẹ nghĩa là để người bệnh lại để cứu chữa đến cùng,tuy biết rằng khả năng  mất uy tín có thể lên đến 90%. Thậm chí làm việc đó có bị người nhà bệnh nhân hiểu lầm, thì với trái tim của một người thầy thuốc, ông ta không thể làm khác. Theo chúng tôi, đó chính là một trái tim nhân hậu.

Tóm lại, nói về đạo đức của người thầy thuốc không phải dễ. Nhưng làm một người thầy thuốc có đạo đức lại còn khó khăn hơn rất nhiều. Bởi vì đạo đức của người thầy thuốc là những chuẩn mực được dư luận xã hội thừa nhận nhưng việc làm của người thầy thuốc phải đâu lúc nào mọi người cũng hiểu. Vì thế, làm để mọi người không chê trách đã khó, nhưng làm vì tấm lòng nhân ái thì khó khăn hơn gấp bội. Vì vậy, người thầy thuốc muốn hành được đạo của mình, đòi hỏi phải có một năng lực trí tuệ nhất định, một sự tinh thông nghề nghiệp kỹ càng và một trái tim biết rung cảm mạnh mẽ với nỗi đau của người bệnh.

BS Nguyễn Đức Kiệt - 1997

Thứ Ba, ngày 20 tháng 8 năm 2013

Bệnh Lậu - BS Nguyễn Đức Kiệt


Bệnh Lậu - BS Nguyễn Đức Kiệt

Picture
Đông dược Phú Hà – Lậu là một bệnh thuộc loại phổ biến trong các bệnh lây truyền qua đường tình dục (STDs). Bệnh được biết đến cách đây hàng ngàn năm. Bệnh do một loại vi trùng hình hạt cà phê gây nên, được Neisser tìm ra năm 1879. Bệnh Lậu lây truyền qua đường tình dục, bằng đường âm đạo, đường miệng hay hậu môn, đồng giới hoặc khác giới. Triệu chứng bệnh Lậu ở nam giới thường đến sớm hơn và rầm rộ hơn ở nữ giới. Bệnh Lậu rất hay kết hợp với bệnh Chlamydia. Điều trị Lậu phải điều trị sớm, đúng cách, đủ liều, điều trị cả hai người cùng một lúc và nếu kết hợp với Chlamydia thì phải chữa song song cả hai bệnh.

Đại cương

Bệnh lậu được được các thầy thuốc Hi Lạp ghi nhận từ rất sớm. Người xưa quan niệm Lậu là bệnh của những người ăn chơi, trác táng, chìm đắm trong lạc thú của thần vệ nữ. Năm 1897 đánh dấu một bước ngoặt quan trọng của bệnh Lậu khi nhà khoa học Neisser tìm ra nguyên nhân gây bệnh: đó là vi khuẩn có hình hạt cà phê xếp thành từng cặp nên còn gọi là song cầu khuẩn, khi nhuộm bắt màu Gram âm. Lậu cầu rất yếu khi ra ngoài cơ thể, và chết nhanh ở nhiệt độ thường, ngược lại, lậu cầu sống rất mãnh liệt và sinh sôi nảy nở rất khỏe trong cơ thể, cho nên giao hợp vẫn là cách lây bệnh chủ yếu. Tuy nhiên, lậu cầu cũng có thể lây qua vật dụng dùng chung. Trong đại chiến thứ nhất (1914 – 1918), bệnh Lậu phát triển thành đại dịch. Năm 1928, nhà sinh học người Scotland là Alexander Fleming đã tình cờ phát hiện ra Penicillin, sau 10 năm, các nhà khoa học khác đã điều chế được Penicillin ở phạm vi công nghiệp đã làm thay đổi hẳn cuộc chiến chống các bệnh nhiễm trùng của nhân loại, trong đó có bệnh Lậu. Từ sau đại chiến thế giới lần thứ hai và đặc biệt sau khi ra đời của Pénicilline, bệnh Lậu chính thức được ngăn chặn và giảm dần đến tận ngày nay. Tuy nhiên, do nhiều bệnh nhân điều trị không đúng cách, không đủ liều, không điều trị cả hai người cùng một lúc và do bệnh Lậu ở người nữ không điển hình, có bệnh mà không biết đã làm lây bệnh sang bạn tình nên cho đến tận ngày nay, Lậu vẫn là một căn bệnh khá phổ biến.

Triệu chứng và tiến triển

Về biểu hiện lâm sàng ở nam và nữ khác nhau. Với nam giới: Thời gian ủ bệnh khoảng 2 - 7 ngày. Triệu chứng chủ yếu là chảy mủ niệu đạo nhiều, đặc, sánh, màu trắng, hoặc vàng nhạt, tái diễn nhanh; đái buốt đầu bãi tiểu kèm phù nề bao quy đầu và sưng đau mào tinh hoàn. Ở nữ giới: Thời gian ủ bệnh kéo dài hơn, thường từ 3 - 10 ngày, rất ít triệu chứng, nếu cấp tính thì có thể ra khí hư: Ra nhiều, đặc, sánh, màu trắng hoặc xanh. Thăm khám thấy âm đạo đỏ, lổn nhổn nhiều hạt sùi, không đau hoặc đau ít; bị đái buốt, đái dắt. Chảy mủ trắng hoặc vàng nhạt từ hậu môn nếu giao hợp qua đường hậu môn. Các biểu hiện có thể tự mất đi mà không cần điều trị gì nhưng sau một thời gian lại tái diễn. Điều đáng lưu ý là trong thời gian ủ bệnh tuy không có biểu hiện gì nhưng vẫn có thể lây bệnh cho bạn tình.

Tiến triển và biến chứng của bệnh Lậu:

Với nam giới: Viêm tinh hoàn, nếu không điều trị bằng kháng sinh mạnh và giảm đau, thì nguy cơ dẫn đến vô sinh là rất lớn.

Với nữ giới: chủ yếu là vô sinh, chửa ngoài tử cung, nhiễm khuẩn huyết, viêm màng não, viêm vùng chậu, vì lậu cầu có thể từ tử cung lên vòi trứng, gây ra viêm vùng chậu, có thể gây hậu quả sẹo xấu vòi trứng gây tắc vòi trứng, tắc ống dẫn trứng, dẫn đến vô sinh. Ngoài ra, viêm vùng chậu có thể gây đau bụng, đau lưng, rối loạn kinh nguyệt, đau khi quan hệ và chảy mủ hôi ra ngoài. Đồng thời tăng nguy cơ nhiễm các bênh STD khác, nhất là bệnh Chlamydia và HIV/AIDS…

Với cả hai giới: Lậu hậu môn-trực tràng: nếu quan hệ qua đường hậu môn, thường sẽ không gây những triệu chứng rõ ràng, mà chỉ chảy mủ từ hậu môn, do đó rất khó bị phát hiện. Viêm mắt: Mắt có thể bị viêm, đau, và sưng đỏ. Còn nếu người mẹ bị nhiễm lậu cầu mang thai, thì em bé khi sinh ra cũng có thể bị mắc lậu, mù mắt. Nhiễm trùng huyết: Vi khuẩn lậu theo máu trong hệ tuần hoàn lan tràn và gây nhiễm ở nhiều cơ quan khác trong cơ thể, thường là có hội chứng nhiễm trùng nặng: sốt cao liên tục, nổi mẩn, đau cứng khớp...

 Đường lây truyền của Bệnh Lậu

Lây theo đường tình dục: qua âm đạo, đường lây này là chủ yếu, chiếm tới trên 95%. Niêm mạc da của bộ phận sinh dục mỏng, chứa nhiều mạch máu, khi quan hệ tình dục sẽ bị xung huyết quá độ, sự cọ sát sẽ gây ra tổn thương nhỏ, làm cho vi khuẩn dễ dàng xâm nhập. Ngoài ra còn có thể lây qua đường miệng và đường hậu môn.

Lây từ mẹ sang con: Khi thai nhi đi qua đường sinh sản mà người mẹ bị nhiễm bệnh Lậu, vi khuẩn lậu này sẽ lây nhiễm vào thai nhi làm trẻ bị mắc bệnh.

Lây qua đường máu: Bệnh Lậu trong thời gian ủ bệnh, trong cơ thể tuy có mầm bệnh nhưng chưa biểu hiện ra ngoài, người khỏe mạnh hoặc những người mắc các căn bệnh khác khi nhận máu của những người này cũng dễ bị mắc bệnh. Đây là giai đoạn mà giới chuyên môn gọi là “giai đoạn cửa sổ”

Lây qua nhau thai: Thai phụ mắc bệnh lậu, khi mắc bệnh mà không được phát hiện và chữa trị kịp thời, bệnh lậu sẽ lây nhiễm sang nhau thai, làm thai nhi bị nhiễm bệnh ngay khi còn trong bụng mẹ.

Lây gián tiếp: Sử dụng đồ dùng của người mắc bệnh, người bình thường khi bị xây xước nếu chạm vào vi khuẩn bệnh trên những đồ dùng này cũng sẽ mắc bệnh.

Lậu và chlamydia

Lậu và Chlamydia tương tự nhau nhưng Chlamydia nặng hơn còn Lậu thì thường bắt đầu sớm hơn. Một người có thể cùng một lúc mắc cả Lậu và Chlamydia nên trong điều trị phải điều trị cả hai cùng một lúc. Lậu và Chlamydia đều là những bệnh nghiêm trọng nhưng dễ điều trị nếu được chữa sớm, đúng cách. Ngược lại nếu không điều trị sớm và chữa không đúng cách sẽ có thể gây nhiễm khuẩn nặng hoặc chuyển sang mạn tính, có nhiều biến chứng. Điều cần lưu ý là phải điều trị cả hai người cùng một lúc, càng sớm càng tốt. Trong thời gian điều trị tốt nhất là ngừng quan hệ, trường hợp đặc biệt thì phải sử dụng bao cao su mỗi lần giao hợp.

Điều trị
Đọc thêm tại >> Bệnh Lậu

Khái quát về bệnh lây truyền qua đường tình dục - BS Nguyễn Đức Kiệt

Khái quát về bệnh lây truyền qua đường tình dục - BS Nguyễn Đức Kiệt

Đông dược Phú Hà - Bệnh lây truyền qua đường tình dục thường được biết đến với cái tên STDs, là viết tắt của cụm từ tiếng Anh Sexually Transmitted Disease. Đây là một nhóm bệnh lây truyền qua đường tình dục, của cả nam lẫn nữ, thông qua quan hệ tình dục đồng giới hay khác giới, bằng đường âm đạo, đường miệng hay hậu môn. Ở Việt Nam, trước đây người ta gọi các bệnh lây này là Bệnh hoa liễu, tuy nhiên, đó là những bệnh kinh điển chỉ gồm có Giang mai, Lậu, Hạ cam, U lympho và U hạt bẹn. Ngày nay, do hội nhập với quốc tế nên Việt Nam cũng đã có đủ các bệnh STD với trên 20 loại bệnh như các nước khác trên thế giới. 

Tuy các bệnh STD có nguyên nhân khác nhau, triệu chứng và biểu hiện lâm sàng khác nhau, cách điều trị cũng rất khác nhau, nhưng lại 
đều có một đặc điểm chung là những bệnh lây truyền qua đường tình dục.

Nếu theo nguyên nhân gây bệnh, các bệnh STD được phân ra làm 4 loại chính là: bệnh do vi khuẩn, bệnh do virus, bệnh do nấm và bệnh do ký sinh trùng. Các bệnh STD tuy bị mắc do rất nhiều nguyên nhân khác nhau, có nhiều khi “bị mắc bệnh oan” nhưng thường được nhìn nhận là các bệnh xã hội, do “ăn chơi trác táng” mà ra nên người bệnh thường ngại khám xét ở những cơ sở y tế chính thống mà thường tự chữa, nghe lời khuyên của bạn bè hoặc khám ở những “cơ sở y tế chui” nên bệnh không được chữa triệt để, dẫn đến rất nhiều bệnh vi khuẩn đã “nhờn thuốc”, kháng lại kháng sinh nên việc chữa trị càng ngày càng trở nên khó khăn hơn.

Do việc chữa trị không đến nơi đến chốn nên thường các bệnh STD dễ trở thành mạn tính, khó chữa, có nhiều biến chứng, gây nên những hậu quả khó lường như chửa ngoài dạ con, sảy thai, đau bụng mạn tính, viêm nhiễm gây tắc vòi trứng, ống dẫn trứng dẫn đến vô sinh, hoặc trẻ sinh ra bị dị tật bẩm sinh...

Nếu người chồng bị lậu mà hoạt động tình dục không dùng bao cao su thì khi “sinh hoạt” người chồng đã đưa vào âm đạo vợ một lượng lớn tinh dịch đã bị nhiễm lậu cầu khuản, gần như chắc chắn vợ sẽ bị lây bệnh, dù vợ chồng chỉ quan hệ có một lần. Thống kê y học cho thấy, nguy cơ mắc bệnh lậu chỉ một lần giao hợp trực tiếp (không dùng capot) ở nam là 25% và ở nữ lên tới 50%.

Khi điều trị các bệnh STD cần phải điều trị đúng thuốc, đủ liều, đúng cách và phải điều trị cả hai người cùng một lúc và có khi phải điều trị đồng thời cả hai bệnh mới có hiệu quả, nhất là bệnh Lậu và Chlamydia vì hai bệnh này thường cùng tồn tại trong cùng một bệnh nhân.

Có một số bệnh có các dấu hiệu, triệu chứng và các hội chứng rất giống nhau, nhưng cách chữa lại hoàn toàn khác nhau, rất dễ gây nhầm lẫn. Vì vậy, việc làm xét nghiệm để chẩn đoán xác định bệnh trước khi điều trị là rất cần thiết.

Trong quan hệ tình dục, dùng màng ngăn âm đạo và thuốc diệt tinh trùng thường hiệu quả rất kém, nếu ỷ lại vào các phương pháp này thì rất dễ bị STDs. Tổ chức Y tế thế giới (WHO) khuyến cáo mọi người nên dùng bao cao su, vì vừa tránh được mang thai lại vừa phòng rất hiệu quả các bệnh STD, đặc biệt HIV/AIDS. Cách phòng tránh STDs tốt nhất là chung thủy một vợ, một chồng hoặc chỉ có một bạn tình.

Nên lưu ý là thụt rửa âm đạo sau khi giao hợp không phải là cách phòng bệnh tốt vì nhiều khi lại làm tăng nguy cơ nhiễm khuẩn do làm mất đi lớp nhầy bảo vệ âm đạo.

Các nhà tình dục học khuyến cáo phụ nữ nên tắm và đi tiểu ngay sau khi ái ân vì nước tiểu có thể tống hết vi khuẩn trong bàng quang ra ngoài.

Khi đi khám và làm xét nghiệm, vì các bệnh có tính nhạy cảm nên các thầy thuốc làm xét nghiệm thường không ghi cụ thể kết quả mà thường ghi tắt, thí dụ nếu có lậu cầu khuẩn thì kết quả sẽ là “có song cầu” hay “có vi khuẩn hình hạt cà phê”; nếu nghi bệnh Chlamydia thì yêu cầu tìm “CT” và kết quả sẽ là “CT +”, nghĩa là đã bị nhiễm Chlamydia trachomatis.

Hiện nay ngành Y tế chưa có con số thống kê chính thức người bị mắc STDs, nhưng chắc chắn các bệnh này ngày càng tăng do nhiều nguyên nhân. Tuy nhiên, người bệnh thường mặc cảm, ít khi đến khám tại các cơ sở Y tế đáng tin cậy, mà thường “chữa chui” ở những thầy thuốc tư rất tù mù, thiếu lương tâm, nhiều khi trình độ chuyên môn thì hạn chế, nhưng “chặt chém” thì lại rất “mạnh tay”.

Đối với Nhà thuốc Đông dược Phú Hà, quan điểm của chúng tôi rất rõ ràng: Chúng tôi quan niệm bệnh nào cũng là bệnh, không thể có loại bệnh “sang trọng”, loại bệnh “thấp hèn”, nghĩa là Tăng huyết áp, Nhồi máu cơ tim hay Lậu, Hạ cam... thì cũng vẫn là bệnh, người bệnh và căn bệnh đều bình đẳng trước thầy thuốc, chúng tôi nhìn nhận đều như nhau, không hề có sự phân biệt đối xử. Trên thực tế, tuy chúng tôi không “kê đơn, bán thuốc” nhưng kê giúp đơn thuốc để bệnh nhân tự mua thuốc về điều trị theo đơn thì là việc vẫn làm thường xuyên của Nhà thuốc Đông dược Phú Hà (tất nhiên khi đến khám phải mang kết quả xét nghiệm).

Trong các bệnh liệt kê kèm theo dưới đây, chúng tôi sẽ viết rõ điều trị bằng thuốc gì (chỉ bằng Tây y thôi), liều lượng ra sao, cách dùng như thế nào... cho từng bệnh cụ thể để người bệnh có thể tự mua thuốc về nhà dùng. Đúng ra, những bài viết có tính “phổ biến kiến thức” chung chung như thế này thì không nên ghi điều trị cụ thể mà cần phải để người bệnh đến khám ở các cơ sở y tế để có chẩn đoán xác định rồi mới điều trị và bệnh nhân phải được theo rõi sát sao. Nhưng như trên đã trình bày, do đây là những bệnh “đặc biệt”, rất “nhạy cảm”, rất “khó nói” dễ bị “chặt chém vô tội vạ” nên chúng tôi đành phải viết ra đầy đủ. Chỉ có điều, khi áp dụng, quý vị nhớ là hết sức cẩn thận, khi mua thuốc cần phải lấy cả tờ “hướng dẫn sử dụng” để đọc kỹ, cả tác dụng và tác dụng phụ của thuốc và phải đọc thật kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng. Nếu chỗ nào thấy còn áy náy hoặc cần hỏi thêm, điện thoại hoặc gửi E-mail (thư điện tử) về Nhà thuốc, chúng tôi sẵn sàng tư vấn thêm.

Các bệnh lây truyền qua đường tình dục (STDs) sẽ được trình bày trong mục này, bao gồm:

1. Bệnh do vi khuẩn:

  • Bệnh lậu (Neisseria Gonorrhea)
  • Bệnh Chlamydia
  • Bệnh Giang mai (Treponema Pallidum)
  • Bệnh Hạ cam mềm (Haemophilus ducreyi)
  • Bệnh U lympho hạt (Chlamydia Trachomatis)
  • Bệnh U hạt bẹn (Calymmtobacterium Granulomatis)

2. Bệnh do virus
  • Bệnh Herpes sinh dục
  • Bệnh Sùi mào gà (Human Papilloma Virus - HPV)
  • Bệnh U mềm lây (Molluscrem  Contagiosum)
  • Bệnh Viêm gan virus B 
  • HIV/AIDS

3. Bệnh do nấm
  • Nấm da
  • Nấm Candida

4. Bệnh do ký sinh trùng
  • Bệnh Rận mu
  • Bệnh ghẻ


Đọc thêm tại >> Khái quát về bệnh lây truyền qua đường tình dục